*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.
Hay bạn đã đăng ký nhưng quên mất email kích hoạt tài khoản?
Tháng Mười 23, 2017, 03:45:51 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: [1]
  In  
Tác giả Chủ đề: LỜI KHUYÊN NHỦ  (Đọc 901 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
KhamPham
Global Moderator
Hero Member
*****
Offline Offline

Bài viết: 763


« vào lúc: Tháng Bảy 28, 2015, 01:58:18 PM »

Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ
( Nhị thập niên)
Tòa Thánh -Tây Ninh
**************
LỜI KHUYÊN NHỦ
Cũng vì Bần Đạo đã mục kiến đặng sự hành vi đê tiện của một bọn phi nhân vô Đạo nên mới có bài nầy.
Vã chăng Đạo chúng ta có Chơn Truyền , có Luật Pháp :
" Chơn Truyền của Đức Chí Tôn, Luật Pháp của Hội Thánh"
Toàn cả Chức sắc Thiên Phong đã đứng vào hàng Thánh Thể phải tuân y theo đó mà thật hành cho ra thiệt tướng, cứu thế độ đời. Chúng ta xét rõ thì Chức sắc Thiên Phong chỉ có làm chứ không phép cải, đặng thật hành cho Đạo thành y kiểu mẫu, khuôn khổ của Chí Tôn sở định. Ai đã giúp ta là người ơn của ta , ai đã phá ta là người oán của ta. Sự hành vi hay dỡ của Đạo vốn không chừng vì nó thường cải dạng ,đổi hình , tùy nhơn tâm phát tưởng. Ai hiểu rõ đặng nơi cái dở có lẻ ẩn điều hay, chớ không lẽ thấy hay hoài mà chê dở. Cái khéo ,vụng , hay , dở vốn còn ở nơi thời gian và không gian của buổi cuối cùng gìn giữ.
Ta nên tưởng tượng Chí Tôn đương đứng trên đỉnh núi cao, xa xôi khuất dạng, chúng ta chỉ thấy đặng ngọn đuốc huệ quang sáng ngần chiếu diệu, đoái lại từ nơi bến khổ, sông mê của ta mà đi đến nơi Cực Lạc của Người, đường hỡi còn ngàn trùng diệu viễn, rừng rậm ,non nguy. Những kẻ đã gánh vai dìu đường dẫn độ phải phá núi chặt rừng, ven gai bứng gốc, trừ người hung, xua thú dữ đặng làm cho nẽo độc hóa hiền , non nguy quen bước khách. Ấy là phận sự khó khăn biết mấy mới nâng đỡ chúng sanh đến tận chơn Thầy đặng. Thoảng như chúng ta đang lao lực lo làm phận sự cho đắc thành, vụt nghe bên tai co tiếng chê bay biếm nhẻ, nói phá núi là ngu, dỡ rừng là dại , chặt gai thất đức, bứng gốc là bất nhân, đuổi thú dữ là vô lương, dẹp người hung là ác độc , vùng sợ rồi để cho chúng đồ mưu tàn diệt con cái của Đức Chí Tôn , thì thử nghĩ ai khôn ai dại?
Con đường Đạo của ta có ngọn , có nguồn , có cùn , có khởi, đâu đó có độ lượng chuẫn thằng , ta có cặp mắt linh soi bước, chớ không phải là u ám mịch mờ như bọn mù mò vách.
Ta đã biết đặng giá trị của Đạo , của người, biết hư nên ; biết mùi vị , chớ không phải như ai kia phải nương theo bóng đóm , phải cúi trước cửa an , ngơ ngơ, ngáo ngáo như kẻ mất hồn, rồi lại kiếm chú đui đặng hỏi thăm màu nhuộm.
Ở đời chúng ta có lạ gì hạng người có tài nói chớ dở tài làm, yếu tài còn hơn lẽo mép, ngồi không nghiến chuyện , cầm cây viết quàu ra nhiều tư tưởng kỳ quái dị thường đặng nhồi sọ người ta cầu cao lấy tiếng. Hạng người thế này thì thường hay ghét ngõ ganh hiền hơn hết. Cả một đời của họ đã mơ màng ú ớ như người ngủ mớ đêm, suy nghĩ tưởng tượng thật rất nhiều mà ra mặt cuộc tính ra chưa được một điều nào mà họ làm cho nên đáng. Thiên hạ gọi là : " Nói trên Trời , làm dưới Đất" . Ấy là điều quá trí khôn của họ .
Nếu trong Đạo chúng ta có nhiều người tọc mạch tìm thử mà xem thì thấy những kẻ ăn không , ngồi rồi chưa đủ nên mình, có sức đâu làm nên cho kẻ khác.
Nếu ta vì miệng lằn , lưỡi mối của những kẻ ấy mà ưu tâm , lự tứ, phế Đạo , xa Thầy thì chẳng khác nào đứa ngu mà chớ!
Xin toàn Đạo nam , nữ khá suy xét điều này cho lắm mới biết tự chủ , tự quyền lập thân hành Đạo !
Tòa Thánh Tây Ninh, ngày 10/06/ Đinh Sửu
( Dl/17/ Juillet /1937)
Hộ Pháp
Chưởng quản Nhị hữu hình đài
( Ấn ký )
Phạm Công Tắc

Logged
Trang: [1]
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.2 | SMF © 2006, Simple Machines LLC

Design & Content © Qui Nguyên - Châu Ðạo California
Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM