*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.
Hay bạn đã đăng ký nhưng quên mất email kích hoạt tài khoản?
Tháng Mười 23, 2017, 01:12:37 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: [1]
  In  
Tác giả Chủ đề: ĐẠI LỄ TRUNG NGUƠN  (Đọc 1259 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
KhamPham
Global Moderator
Hero Member
*****
Offline Offline

Bài viết: 763


« vào lúc: Tháng Tám 27, 2015, 06:40:53 AM »

                          ĐẠI LỄ TRUNG NGUƠN

Rằm tháng 7 Âm Lịch, ngày Đại Lễ Trung Nguơn, ngày xá tội vong nhân, ngày Vu Lan báo hiếu và là ngày đặc biệt mà Đức Chí Tôn dành riêng cho việc cầu nguyện  các đẳng linh hồn chưa được cứu rỗi, sớm được cứu rỗi. Đồng thời cũng là ngày cầu nguyện cho cha mẹ hiện tiền an bình với trăm năm tuổi hạc. Nếu cha mẹ qua đời thì cầu xin cha mẹ và Cửu Huyền Thất Tổ sớm siêu thăng trên cõi Thiêng Liêng Hằng Sống.
Với ngày lễ trọng đại nầy, đã khơi dậy lòng hiếu thảo trong mỗi người. Đó là đạo Hiếu, đạo của tất cả mọi người, không phân biệt màu da, sắc tóc, không dành riêng cho bất cứ tôn giáo nào. Nó trường tồn mãi với thời gian và  không gian. Nó đã chiếm lĩnh một phần hết sức quan trọng trong đời sống của con người. Trên cõi trần nầy, không có một thứ tình nào cao cả bằng tình Mẹ Con; không có mối liên hệ thân thiết nào ràng buộc chặt chẽ giữa hai người ngoài Cha và Con.
Cha sinh, Mẹ dưỡng và dạy dỗ cho con nên người. Công ấy không thể lấy chi sánh được. Tuy nhiên ca dao Việt Nam cũng tạm so sánh :
         Công Cha như núi Thái Sơn,
         Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
   Từ công lao trời biển ấy, ca dao Việt Nam ngỏ lời khuyên nhủ, phận làm con nên hết sức giữ gìn đạo Hiếu:
         Một lòng thờ Mẹ kính Cha,
         Cho tròn chữ Hiếu mới là đạo con.
   Bình thường trong dân gian đạo Hiếu được đề cao như thế, còn so với tôn giáo thì Đạo Hiếu càng được tôn sùng một cách đặc biệt hơn. Thật vậy:

Với Nho giáo, Đạo Hiếu được xếp hàng đầu trong cuộc sống:
                 Thiên Địa tứ thời, Xuân tại thủ,
         Nhơn sanh bách hạnh, Hiếu vi tiên.
Nghĩa là: Trời đất có bốn mùa, mùa Xuân đứng đầu. Con người có trăm hạnh, Hiếu hạnh là trên hết.
 Tại sao Hiếu Hạnh phải đứng trên hết ? Vì Hiếu là nguồn gốc của sự thương yêu, thương yêu Cha Mẹ, thương anh chị em, thương họ hàng nội ngoại, thương xóm làng, thương đồng bào…thương cả nhơn loại. Có thể nói: Từ Hiếu Hạnh sinh lòng Nhân, từ lòng Nhân sẽ dẫn tới lòng Bác Ái…Thế nên có hiếu là có tất cả và bất hiếu là mất tất cả : Mất Nhân, mất Nghĩa, mất lòng Từ Bi, Bác ái…và mất luôn nhân phẩm con người nữa.
   Bởi vậy, Nho giáo còn dạy: Gốc của đạo Nhân là Ái và Kính mà Ái và Kính là cái nền của Hiếu, nên Nhân và Hiếu luôn luôn được hổ tương cho nhau. Thật vậy, nếu không có Hiếu làm gì có được lòng Nhân ? Ngược lại, không có lòng Nhân thì làm sao nghĩ đến điều Hiếu ? Do đó , hễ nói tới Hiếu thì phải nói đến lòng Nhân mà với lòng Nhân thì không thể thiếu Ái và Kinh.
   Từ chỗ Ái và Kính là nền tảng của đạo Hiếu nên đạo Nho khẳng định: Người có Hiếu trước phải nuôi cha mẹ, nuôi thì phải Kính, chứ không Kính thì không phải là Hiếu.
   Điều nầy được chứng minh rất rõ qua câu chuyện: Tử Du hỏi về đạo Hiếu và được Khổng Tử trả lời: “Kim chi hiếu dã, thị vị năng dưỡng. Chí ư khuyển mã, giai năng hữu dưỡng, bất kính, hà dĩ biệt hồ ?” Nghĩa là: Ngày nay, báo hiếu là có thể nuôi được Cha Mẹ…Đến như giống chó, giống ngựa đều có người nuôi. Nuôi mà không kính thì lấy gì phân biệt ?
   
   Trên đây chúng ta vừa nói qua thế nào là đạo Hiếu, tiếp đến chúng ta đặt vấn đề: Làm sao giữ tròn được Đạo Hiếu ? xin được tóm lược như sau:
   1/ Lúc cha mẹ còn sống, không làm điều gì để cha mẹ phải lo buồn, luôn luôn kính thờ cha mẹ. Khi cha mẹ về già, dốc lòng phụng dưỡng.
   2/ Khi cha mẹ qua đời, việc cầu nguyện và thờ phượng đừng để sơ thất.
   3/ Về đời sống, thường xuyên quan tâm đến sức khỏe cha mẹ, để ý đến miếng ăn, giấc ngủ…Trong trường họp cha mẹ nghèo khổ, con cái phải dốc lòng giúp cha mẹ.
   Giúp cha mẹ lúc khó khăn, con cái còn phải tùy thuộc hoàn cảnh. Giàu thì mọi việc sẽ dễ dàng, ngược lại nghèo thì coi như bất lực…Đó là việc nơi trần gian….Nhưng về phương diện tâm linh cũng không khác gì.Thật vậy, khi cha mẹ đã qua đời, đối với con cái lập được nhiều công quả, tạo nhiều phúc đức…thì việc cầu nguyện sớm được viên mãn, giống như con cái giàu, việc giúp cha mẹ vượt cảnh khổ không có chi khó...Ngược lại, nếu con cái kém đức thì chẳng khác gì con nhà nghèo, không đủ sức trợ duyên cho cha mẹ  được.
   Trong bài kinh, người tín đồ Cao Đài tụng khi cha hoặc mẹ qui liễu với hai câu cũng chứng minh được điều nầy:
            Thong dong cõi thọ nương hồn,
            Chờ con lập đức giúp huờn ngôi xưa.
   Với những chữ CHỜ và GIÚP có nghĩa là con cái chưa đủ, chưa có sẵn nên chưa giúp gì được…..Để khỏi phải CHỜ, thiết tưởng phận làm con cần suy nghĩ và sẵn sàng dấn thân lập công, bồi đức….trước lo cho chính mình có được một đời sống Đạo Đức, sau có đủ năng lực để cầu nguyện cho cha mẹ siêu thoát khi  qua đời.
   Thật vậy, trong đàn cơ ngày 1 tháng 10 năm 1926, Đức Chí Tôn tiết lộ cho Bà Hương Hiếu ( lúc chưa thọ phẩm Nữ Đầu Sư ) biết rõ rằng:
    “Bao nhiêu của thế gian, con đã đổ đặng cầu siêu rỗi cho Mẹ con, mà chẳng đặng. Duy nhờ từ ngày con biết thờ phượng Thầy, mà Mẹ con đã vào Bạch Thiên Cung Án, con đâu thấy điều ấy cho đặng. Tự nơi con, bởi công quả của con mà Cửu Huyền Thất Tổ con đặng rỗi.”
   Qua các dẫn chứng nêu trên, chúng ta không còn ngờ vực cái công tu tập và phổ độ chúng sanh đủ là hành trang hữu ích trên con đường giải thoát cho chính bản thân mình mà còn cả Cửu Huyền Thất Tổ nữa.
   Chính vì vậy, Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc cũng đã từng khuyến nhủ:
 “ Bần Đạo nói thật, thời buổi nầy, chúng ta không tìm phương giải thoát cho Cửu Huyền Thất Tổ thì không còn buổi nào khác độ rỗi Cửu Huyền Thất Tổ của mình đặng.”
   Trên đây, chúng ta vừa nêu ra hai phương cách hành sử về Đạo Hiếu đối với Cha Mẹ lúc còn sanh tiền cũng như lúc quá vãng. Đó là hai đấng Cha Mẹ phàm trần, còn hai đấng Cha Mẹ Thiêng Liêng thì sao?
   Là tín đồ Cao Đài ai ai cũng biết, thực tế với bản thân một con người nhưng thực sự có 3 thân xác: Thân xác thứ nhứt là xác phàm do cha mẹ phàm trần sanh ra, thân xác thứ 2 là Chơn Thần do Phật Mẫu tạo nên và thân xác thứ 3 là Chơn Linh hay còn gọi là Linh hồn do Đức Chí Tôn ban cho. Chơn Thần và Chơn Linh là con người thật vĩnh hằng của chính mình trên cõi Thiêng Liêng trước khi xuống trần lập công, bồi đức hoặc trả nợ tiền khiên.   
           Càng tìm hiểu sâu về giáo lý Cao Đài, chúng ta càng thấy cái ân sâu nghĩa nặng đối với hai Đấng Phụ Mẫu Thiêng Liêng không chi sánh bằng.!
Vậy chúng ta phải làm gì cho trọn đạo Hiếu đối với Đức Chí Tôn và Đức Phật Mẫu? Ở lãnh vực nầy Đức Hộ Pháp đã từng nhắc nhở chúng ta  : Phục vụ Vạn Linh, phổ độ chúng sanh là hiếu hạnh với Đức Chí Tôn và thương yêu chúng sanh, giúp đỡ người tàn tật, cơ hàn ...là có Hiếu với Phật Mẫu.
    Cầu xin Ơn Trên ban cho chúng ta có cuộc sống luôn luôn gắn liền với Nhân Nghĩa và Hiếu Hạnh để xứng danh là một tín đồ Cao Đài ngoan đạo
   
   Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát.
                     Phạm văn Khảm
                          




Logged
Trang: [1]
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.2 | SMF © 2006, Simple Machines LLC

Design & Content © Qui Nguyên - Châu Ðạo California
Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM