*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.
Hay bạn đã đăng ký nhưng quên mất email kích hoạt tài khoản?
Tháng Tám 22, 2017, 12:16:03 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: [1]
  In  
Tác giả Chủ đề: ĐỨC CHÍ TÔN KHAI ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ  (Đọc 547 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Admin
Administrator
Newbie
*****
Offline Offline

Bài viết: 47


« vào lúc: Tháng Bảy 17, 2016, 09:49:57 PM »

Thưa quí thính giả cùng đồng đạo, trong chương trình phát thanh hôm nay chúng tôi xin trình bày bài giáo lý với đề tài: Đức Chí Tôn Khai  Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ
Trước khi tìm hiểu về nền Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ?
Chúng tôi xin được trích dẫn một đoạn trong lời tựa quyển Thánh Ngôn Hiệp Tuyển do Hội Thánh Tòa Thánh Tây Ninh phát hành ngày 21 tháng 10 năm Đinh Mão như sau:
Cuối Hạ Ngươn nầy, nhơn loại phần nhiều dụng hết trí não tinh thần xu hướng vào lối văn minh vật chất, món ăn đủ sơn trân hải vị, chỗ ở lại nguy nga đài các, y phục tiện dùng gấm nhiễu che thân, ra một tấc đường thì có ngựa xe đỡ gót.
Cái lạc thú hiện thời trên cõi tạm nầy, làm cho con người mê mẩn, rồi đua chen nhau tranh giành phúc lộc, lăng xăng xạo xự trên chốn võ đài, mạnh đặng, yếu thua khôn còn, dại mất. Phần đông bực thông minh, lại đem trí khôn làm món binh khí hại người, kẻ tước trọng lại dùng thế quyền mà đè ép dân đen ra bạc trắng, quanh năm chỉ lo cho xác thân hưởng điều khoái lạc, vợ ấm con no, được ngày nào vui ngày ấy, cho kiếp chết là kiếp mất, gọi Thiên đường, Ðịa ngục là câu chuyện hoang đàng, bậu bạn lỗi câu tín nghĩa, vợ chồng quên đạo tào  khương, mảng vụ chữ kim thời mà phong dời tục đổi.
Than ôi! Lượng sóng văn minh tràn dập tới đâu thì nền luân lý ngửa nghiêng tới đó. Nếu Ðạo Trời không sớm mở lần ba, nền phong hóa mối cang thường, vì đó mà hư hoại. ( hết lời dẫn )
Ðức Ngọc Hoàng Thượng Ðế vì lòng Ðại từ Ðại bi, không nỡ ngồi nhìn nhơn sanh sa vào nơi tội lỗi, mà phải bị mạt kiếp  chốn A tỳ. Ngài mới hội Tam giáo Công Đồng, hiệp các Ðấng Phật, Tiên, Thánh, Thần khai mối đạo lần ba tức Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ hay còn gọi là Ðạo Cao Ðài, hầu cứu độ nhơn sanh thoát đọa luân hồi, Qui hồi cựu vị.  
Để giới thiệu một nền tân tôn giáo được khai sáng tại VN năm 1926, Ngài Tiếp PhápTrương văn Tràng trong quyển Giáo Lý đã viết như sau:
Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ hay còn gọi là Đạo Cao Đài, là một nền tân Tôn Giáo được Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế giáng cơ khai mở lần thứ ba vào ngày rằm tháng 10 năm Bính Dần 1926 tại Tây Ninh, miền nam Việt Nam.
Tại sao lại gọi là lần thứ ba?
Theo lẽ thường, phàm việc chi đã có lần thứ ba, tất nhiên trước kia đã có lần thứ nhứt và lần thứ hai. Thì Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ là một nền Đạo khai lần thứ ba, tất nhiên trước kia đã có Đại Đạo Nhứt Kỳ và Đại Đạo Nhị Kỳ Phộ Độ rồi. Xin kể sơ lượt hai lần trước, rồi sau sẽ bàn đến Đại Đạo lần thứ ba.       
Đại Đạo Nhứt Kỳ Phổ Độ ( Thượng Cổ Thời Đại )                  
Đức Nhiên Đăng Cổ Phật khai Phật Giáo.                   
Đức Hồng Quân Lão Tổ khai Tiên Giáo                     
Đức Văn Tuyên Đế Quân khai Nho Giáo                  
Đại Đạo Nhị Kỳ Phổ Độ ( Trung Cổ Thời Đại )                     
Đức Thích Ca chấn hưng Phật Giáo.                        
Đức Lão Tử chấn hưng Đạo Giáo.                        
Đức Khổng Phu Tử chấn hưng Nho Giáo.
Ngoài Tam Giáo ra, lại có Đức Jésus Christ lập Thánh Đạo bên Thái Tây.    
Đức Khương Tử Nha chủ trương Thần Đạo tại Trung Hoa.
Trung cổ thời đại là thời kỳ văn minh, đạo đức cực thạnh, Giáo Pháp Hoằng Khai, cũng gọi đó là thời kỳ Ngũ Chi Đại Đạo phổ biến.
Thế đã rõ Đại Đạo khai hai lần trước.
Bây giờ xin bàn đến Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ.
Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ là một nền Đạo lớn, khai lần thứ ba, để cứu rỗi chúng sanh một cách rộng rãi, tức là Phổ Độ tất cả nhơn sanh, không phân biệt màu da sắc tóc, không phân biệt tôn giáo dị đồng, hoặc nói trắng ra là đứng trước Đức Thượng Đế, cả chúng sanh đều là con một Cha, đều được Đại Từ Phụ cứu rỗi như nhau.
DANH HIỆU GIÁO CHỦ ĐẠI ĐẠO.
Ngày xưa khi khai Đạo, Đức Chí Tôn hoặc phân tánh giáng phàm, hoặc cho một vị Tiên, hay một vị Phật xuống thế lập Đạo. Ngày nay Đức Ngài không mượn phàm thể nữa, mà chính mình Ngài dùng huyền diệu cơ bút để lập Đạo và truyền giáo.       
Ấy vậy, cho nên Giáo Chủ Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ, là Đấng Thiêng Liêng. Ngài là Đấng chủ tể Càn Khôn Thế Giới. Nhưng Ngài không xưng danh là "Ngọc Hoàng Thượng Đế " mà lại mượn tên là “Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát”. Thánh danh ấy có ý nghĩa là qui nguyên Tam Giáo, hiệp nhứt Ngũ Chi lập thành một  giáo lý Đại Đồng, với ý nghĩa như sau:
CAO ĐÀI: chỉ về Nho giáo, nghĩa là cái đài cao rất mực ( Thái Cực ) ngôi của Đấng Chúa Tể cả Càn Khôn Thế Giới, mà Nho giáo sùng bái dưới danh hiệu là Thượng Đế.   
TIÊN ÔNG: chỉ một vị Đại giác Kim Tiên trong Đạo giáo         
ĐẠI BỒ TÁT MA HA TÁT chỉ về một vị Phật trong Thích giáo.
Vậy với danh xưng: Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát đủ chỉ rõ sự Qui Nguyên Tam Giáo.
Tam Giáo Qui Nguyên - Ngũ Chi Phục Nhứt
Tại sao lại Qui nguyên Tam giáo Hiệp nhứt Ngũ chi?
Thánh Ngôn Đức Chí Tôn dạy như sau:“Vốn từ trước, Thầy lập Ngũ Chi Đại Đạo là:
Nhơn Đạo
Thần Đạo
Thánh Đạo
Tiên Đạo
Phật Đạo.
Tùy theo phong hóa của nhơn loại mà gầy Chánh giáo, là vì khi trước Càn Vô Đắc Khán (không thấy được Trời), Khôn Vô Đắc Duyệt (không biết hết được Đất) thì nhơn loại duy có hành đạo nội tư phương của mình mà thôi. Còn nay, thì nhơn loại đã hiệp đồng, Càn Khôn Dĩ Tận Thức  (nghĩa là đã hiểu được Trời Đất) thì bị phần nhiều đạo ấy mà nhơn loại mới nghịch lẫn nhau, nên Thầy mới nhứt định Qui Nguyên, Phục Nhứt.”
Đức Hộ Pháp dạy về Tam Giáo và Ngũ Chi như sau:
Ai sanh dưới thế nầy cũng phải giữ đủ Tôn chỉ của ba Đạo: là Nhơn đạo, Tiên đạo, Phật đạo, mới làm đặng hoàn toàn phận sự của con người. Ngày nay nhân loại đã tấn hóa cao, đã có một xã hội văn minh khoa học vật chất cực thịnh, nhưng càng văn minh khoa học, con người lại xa dần thánh đức tàn sát lẫn nhau, muốn cho nền văn minh nhân loại được hoàn hảo, cả vật chất lẫn tinh thần, thì con người phải tuân thủ theo ba tôn chỉ đó: là Nhơn đạo, Tiên đạo, Phật đạo.
Con người phải tùng theo Nhơn đạo, tu luyện bản thân giữ gìn nhơn phẩm, để có một đời sống thanh cao, một gia đình thuận hòa.
Trong khi con người phải làm tròn Nhơn đạo, thì đồng thời cũng phải theo Tiên đạo phải tu luyện Tinh, Khí, Thần, để được thông minh sáng suốt, hầu nâng cao kiến thức, phát triễn khoa học kỷ thuật nhằm phục vụ cho đời sống con người, cho con người trở nên văn minh tiến bộ, đó là tôn chỉ của Tiên đạo.
Trong khi con người lo phát triển khoa học kỷ thuật, kiến tạo một xã hội văn minh, thì cũng phải tùng theo tôn chỉ của Phật đạo là từ bi bác ái, là chỉ dùng khoa học kỷ thuật để phục vụ cho đời sống vật chất lẫn tinh thần, của cá nhân cũng như cộng đồng, chứ không nên dùng khoa học kỷ thuật ấy trở lại hại nhơn sanh.
Ngũ Chi Phục Nhứt!   
Thầy hiệp Ngũ chi đặng làm một trường học năm lớp cho mình tu luyện, chẳng khác nào một trường học phàm kia vậy, lần lần bước đến đặng đoạt thủ địa vị mình, hể ngồi đặng ở phẩm vị nào, thì địa vị mình ở nơi ấy.      
Ngũ chi có Năm cấp, lấy trần gian làm cơ sở, lấy sinh hoạt của con người làm đối tượng, lấy cảnh khổ của trường đời, và sự thương yêu sanh chúng để làm bài học và khoa mục khảo thí.
Bài học khổ hạnh thương đời yêu người nầy, tùy theo sự tu học của con người  mà có cách ứng dụng khác nhau.
Phật, vì thương đời mà tìm cơ giải khổ.
Tiên, vì thương đời mà bày cơ thoát khổ.
Thánh, vì thương đời mà dạy cơ thọ khổ.
Thần, vì thương đời mà lập cơ thắng khổ.
Hiền, vì thương đời mà đạt cơ tùng khổ.
Chữ khổ là đề mục của khoa học trên trường đời, mà phẩm vị Hiền, Thần, Thánh, Tiên, Phật, là ngôi vị của trang đắc cử.
Tóm lại, Đức Chí Tôn Qui Tam Giáo thành một học lý, còn hiệp nhứt Ngũ Chi là chỉ vào sự thực hành.
Khi mới nhập môn thì thể hiện Nhơn Đạo, rồi tiến lên Thần Đạo, Thánh Đạo, Tiên Đạo và Phật Đạo.
Nói tóm lại, Đức Chí Tôn Khai Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ, với tôn chỉ Tam giáo Qui nguyên Ngũ chi Hiệp nhứt, để cứu rỗi tất cả nhơn sanh trên địa cấu này, không phân biệt màu da sắc tóc, không phân biệt tôn giáo dị đồng, vì trước Đức Thượng Đế, cả chúng sanh đều là con một Cha, đều được Đại Từ Phụ cứu rỗi như nhau.
Đồng thời Đức Thượng Đế cũng cho nhân loại biết rằng, ngày xưa họ giao cảm với Ngài, gián tiếp qua các Sứ giả của Ngài, ngày nay Ngài xác nhận rằng: Chính Ngài đã đến thế gian như các tiên khải lưu truyền trước đây, để lập một trường công đức cho con cái của Ngài tu học.
Trường công đức nầy là mái nhà chung đó là Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ để hợp nhất con cái của Ngài.
Nên Ngài  khẳng định rằng:   
Thầy đến độ rỗi các con là lập thành một trường công đức cho các con nên đạo, vậy đắc đạo cùng chăng là tại các con muốn cùng chẳng muốn, Thầy nói cho các con nghe! Nếu chẳng đi đến trường Thầy lập mà đoạt thủ địa vị mình, thì chẳng đi nơi nào khác mà đắc đạo bao giờ.   
Dù có thương xót con cái của Ngài bao nhiêu đi nữa, thì vì lẽ công bình, Thượng Đế cũng để cho con người có quyền tự do quyết định chọn lựa con đưòng thăng tiến của mình, nếu không nghe lời thì đành phải gánh chịu sự sa đọa mà thôi.
Thi!
Chín Trời mười Phật cũng là Ta!
Truyền Đạo chia ra nhánh nhóc ba.
Hiệp một chủ quyền tay nắm giữ!
Thánh, Tiên, Phật Đạo vốn như nhà.

CTS Hà Vũ Băng


« Sửa lần cuối: Tháng Bảy 18, 2016, 08:13:03 AM gửi bởi Admin » Logged
Trang: [1]
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.2 | SMF © 2006, Simple Machines LLC

Design & Content © Qui Nguyên - Châu Ðạo California
Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM