*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.
Hay bạn đã đăng ký nhưng quên mất email kích hoạt tài khoản?
Tháng Sáu 26, 2017, 12:12:47 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: [1]
  In  
Tác giả Chủ đề: THƯƠNG YÊU.  (Đọc 458 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Admin
Administrator
Newbie
*****
Offline Offline

Bài viết: 47


« vào lúc: Tháng Bảy 17, 2016, 09:53:04 PM »

               THƯƠNG YÊU.
   
Thánh Ngôn Đức Chí Tôn dạy:
Chúng ta phải Thương Yêu, vì Sự Thương Yêu là chìa khóa mở cửa Bạch Ngọc Kinh, Cực Lạc Thế Giới.
Vậy, chúng ta phải hiểu nên thương yêu như thế nào?
Trong đời hay trong các học thuyết cũng thường nói đến tình thương yêu, lòng bác ái. Nhưng những danh từ nầy chứa đựng một nội dung hẹp hòi, có khi đó chỉ là tình yêu thương vợ con, gia đình quyến thuộc, bạn bè, rộng hơn thì ra đến quốc gia, chủng tộc là nhiều.
Chữ Thương Yêu mà Đức Chí Tôn dạy không có phạm vi, nó bao la vô tận, nó lan từ gia đình, xã hội, chủng tộc, nhân loại ra đến toàn thể chúng sanh. Nó không có thân sơ, bạn thù, xa gần, mạnh yếu. Lòng Thương Yêu rất bình đẳng, không có cao hạ, gần xa, nặng nhẹ.
Như đã trình bày ở phần trên, Tình Thương yêu mà Đức Chí Tôn dạy không những bao la, bình đẳng, mà cần phải sáng suốt. Lòng thương ở ngoài đời có nhiều khi rất mù quáng. Khi thương thì trái ấu cũng tròn, khi ghét thì bồ hòn cũng méo. Thương thì xấu cũng thành tốt, ghét thì tốt cũng hóa xấu, nhất là tình yêu, lại càng mù quáng hơn. Trong báo chí, không ngày nào là không có năm ba vụ giết chết nhau vì tình yêu, tình yêu và thù oán đi song song nhau.
Tình yêu thương giữa đời sở dĩ mù quáng như thế, là vì nó xuất phát từ thất tình lục dục, là vì nó dựa lên tình thương mình, lên cái ngã.
Sự Thương Yêu mà Đức Chí Tôn dạy không dựa lên cái ngã hẹp hòi. Do đó, sự Thương Yêu đó rất sáng suốt, tình Thương có trí huệ soi sáng, nhận thấy được rằng toàn thể là mình, mình là toàn thể, chúng sanh mặc dù chia ra làm tám đẳng cấp trong Bát Hồn, nhưng tựu trung vẫn đồng một bản thể như nhau, cho nên Đức Chí Tôn bảo phải thương yêu nhau là thế.
Nhưng tại sao chúng ta không thể thương yêu được?
Bởi gì, trong tâm của chúng ta đã chứa đầy những cỏ dại của phiền não, khổ đau, của nghi ngờ, lo âu và sợ hãi. Vì thế mà nó không còn một chỗ trống nào để cho hạt giống yêu thương mọc nữa.
Nhưng tại sao tâm chúng ta lại chứa đầy phiền não và khổ đau như thế ?
Đó là gì tâm chúng ta thường quá bận rộn và suy nghĩ, nghĩ chuyện quá khứ, nghĩ chuyện tương lai, mà quên cuộc sống trong hiện tại.
Khi chúng ta suy nghĩ và sống lại quá khứ đau buồn, nó làm cho chúng ta hối tiếc, cảm thấy tội lỗi, buồn gì chúng ta không ai có thể thay đổi quá khứ được, vì điều đó đã xảy ra rồi, đã xong rồi, và khi chúng ta suy nghĩ về một tương lai mù mịt không biết sẽ ra sau, nó sẽ làm cho chúng ta phải lo âu, sợ hãi. Vì thế, hai nơi quá khứ và tương lai, chúng là nguyên nhân tạo ra đau khổ cho chúng ta.
Chúng ta cũng nên hiểu rằng tất cả mọi vật được sinh ra, chỉ tồn tại một thời gian, rồi thoái hóa, hư hỏng và mất đi, trong đó có cả loài người. Vì không hiểu được chân lý này, nên chúng ta muốn có cuộc sống vui vẽ mãi, trẻ mãi không già, khỏe hoài không bệnh, sống hoài không chết. Khi bệnh xảy ra, cái già nó đến, cái chết cận kề thì trong tâm ta đầy những lo âu và phiền não.
Khi đã hiểu được chân lý này rồi, trước hết chúng ta hãy làm sạch đi những cỏ dại, phiền não trong tâm mình, khi cỏ dại phiền não không còn nữa, thì lúc đó hạt giống yêu thương có sẳn trong tâm sẽ đâm chồi, nẩy lộc, đơm hoa kết trái, khi đó chúng ta sẽ trở thành một con người mới, một con người  đầy lòng yêu thương và có một đời sống vui vẽ hạnh phúc hoàn toàn.
Nhưng chúng ta phải nhớ, bất cứ điều gì chúng ta muốn làm, muốn tạo ra, muốn thay đổi, chúng ta chỉ làm được ở hiện tại mà thôi, nghĩa là ngay bây giờ, chúng ta hãy đoạn tuyệt với quá khứ đang ẩn tàng trong ký ức, bản ngã, và cũng đừng mơ màng tới một tương lai xa vời. Vì chính cái hiện tại là cái thực tại, vì chỉ tại nơi đó mới hoàn thiện được cuộc sống.   
Nói tóm lại, Tình Thương yêu là nguồn gốc của muôn việc lành, những hành động tốt đẹp đều do tình thương mà ra cả. Trước hết, vì thương yêu nên ta bố thí, do bố thí mà ta dứt được lòng tham lam, bỏn xẻn, vì thương yêu  nên ta mới giữ giới, do giữ giới mà ta không sát sanh hại vật, vì thương yêu nên ta mới nhẫn nhục, nhờ nhẫn nhục mà ta dập tắt được tánh nóng giận, thù hằn. Nhờ thương yêu mà muôn vật đỡ bị sát hại, đau đớn, nhờ thương yêu mà nhân loại bớt chiến tranh, loài người bớt thù oán, nhờ thương yêu mà người nghèo bớt đói lạnh, người giàu bớt tham lam và nhờ có Thương Yêu mà Thế Giới nầy bớt tiếng than khóc, bể sâu vơi nước mắt, nụ cười nở lại trên môi.

CTS Hà Vũ Băng

                  


« Sửa lần cuối: Tháng Bảy 17, 2016, 09:54:53 PM gửi bởi Admin » Logged
Trang: [1]
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.2 | SMF © 2006, Simple Machines LLC

Design & Content © Qui Nguyên - Châu Ðạo California
Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM