*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.
Hay bạn đã đăng ký nhưng quên mất email kích hoạt tài khoản?
Tháng Tám 18, 2017, 01:10:15 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: [1]
  In  
Tác giả Chủ đề: VÔ THƯỜNG  (Đọc 524 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Admin
Administrator
Newbie
*****
Offline Offline

Bài viết: 47


« vào lúc: Tháng Bảy 17, 2016, 09:58:31 PM »

               VÔ THƯỜNG
   
Vô thường là thế nào?
Tất cả mọi sự vật trong thế gian đều luôn luôn biến chuyển, đổi thay, nay đây mai đó! Thời gian trôi qua thế nào, thì mọi vật cũng trôi qua như thế ấy, sự biến chuyển đổi thay ấy là Vô thường.
Vậy, Vô thường nghĩa là không thường, không mãi mãi ở yên trong một trạng thái nhất định, mà luôn luôn thay hình đổi dạng, đi từ trạng thái hình thành, đến biến đi rồi tan rã.
Những giai đoạn thay đổi của một vật là: Thành, Trụ, Hoại, Không hay sanh, trụ, dị, diệt, như một làn sóng, khi mới nhô lên, thì gọi là thành hay sanh, khi nhô lên cao nhất, thì gọi là trụ, khi hạ dần xuống, thì gọi là hoại hay dị, khi tan rã, thì gọi là không hay diệt.
Tất cả sự vật trong vũ trụ, từ nhỏ như hạt cát, cho đến lớn như các hành tinh, đều phải tuân theo bốn giai đoạn ấy cả, nên gọi là Vô thường.
Ðể có một ý niệm rõ ràng hơn về sự Vô thường, chúng ta hãy quan sát suy nghiệm ngay cái thân chúng ta, và hoàn cảnh chúng ta đang sống thì sẽ biết.
Thân Vô Thường.
Thân tôi mạnh khỏe và trẻ đẹp mãi, ấy là quan niệm của một số người, vì quá yêu chuộng thân thể họ trẻ mãi, hay nếu có già thì cũng còn lâu lắm, nhưng họ không ngờ rằng nó già nó chết, từng giây từng phút.
Khoa học ngày nay đã chứng minh rằng, trong thân thể ta các tế bào thay đổi luôn. Sự thay đổi ấy làm cho thân thể ta chóng lớn, chóng già và chóng chết. Thân năm trước không phải thân năm nay, thân ban mai không phải thân buổi chiều, mỗi phút giây trong thân ta đều có sanh và có chết. Chúng ta thấy từ khi sanh cho đến khi chết, thân ta đã không biết bao lần thay đổi, và cái xác khi người ta dặt vào quan tài, thật không còn gì giống với cái thân khi mới sơ sanh.
Cũng như dòng nước hôm qua của con sông, ngó bề ngoài thì không khác gì dòng nước hôm nay, nhưng nước hôm qua, bây giờ có lẽ đã hòa với nước mặn ở ngoài Ðại dương, và nước hôm nay, chính là nước khác ở nguồn mới chảy về đây.
Thân người cũng vậy! Nhưng khổ thay, có phải nó thay một cái này để đổi lấy một cái khác, giống y như cái trước đâu! Một tế bào nầy mất đi, một tế bào khác thế lại, nhưng tế bào trước trẻ hơn tế bào sau, tế bào sau lại già hơn tế bào tiếp nối, và cứ như thế mà thân người đi từ trẻ đến già, từ sống đến chết.
Thân đã là Vô thường như thế, mà có lắm người vì muốn bồi bổ cung phụng xác thân, đến nỗi gây biết bao tội ác ghê ghớm.
Vì muốn được thích khẩu bổ thân, mà có những người đành tay giết hại những con vật yếu hèn, và hành hình những con vật vô tội trước khi chết một cách rùng rợn.
Ðọc lịch sử ta thấy những bậc Vua Chúa ngày xưa, ăn óc khỉ sống, ta đã cảm thông được nỗi đau đớn của những con vật khi bị giết, thế mà người dự tiệc vẫn vui cười, sung sướng, không đoái hoài vì đến tiếng rên xiết, kêu la, vùng vẫy của chúng, thì thật là tàn nhẩn. Vì lòng tham lam làm tối tăm lương tri, nên con người không thấy rõ được lý vô thường của thân xác, mới nỡ tâm làm điều tàn ác như thế.
Thật vậy, Trong bài Thuyết đạo Ðêm rằm tháng 2 năm Ðinh Hợi (1947) của Đức Hộ Pháp tại Ðền Thánh dạy như sau:
Nếu ta thấy được trên cõi Hư Linh kia, cái tinh của vạn loại bị giết chết một cách tàn nhẫn, bởi loài người kết oán thâm thù với nó, nó đang chực chờ thù ghét, vì vậy mà có vay trả luân hồi mãi mãi đọa đày, bất năng thoát tục. Mong sao chúng ta từ đây, phải biết trọng lấy lẽ ấy, mà tu luyện đệ nhị xác thân, cho đủ đầy sự tinh khiết, là phải thương loài vật, phải thương tất cả để chấm dứt cái oan nghiệt ấy, mà truyền bá cái huờn thuốc Phục Sinh nầy, là đạo đức của Đức Chí Tôn, để cứu vớt quần sanh thoát vòng đọa lạc. Nếu cả thế gian nầy biết được vậy, thì chắc chắn không còn cảnh thảm khổ nầy tái diễn lại nữa.
Loài người đều có chung một nguyên căn mà thôi, bởi do tâm lý và tập quán của các nước, các sắc dân, vì cái khác ấy mà chia phôi nhau, nghịch lẫn nhau, thù địch nhau, mà tranh tranh đấu đấu không ngừng.
Tóm lại, con người vì không hiểu được sự vô thường nên mới cố bám víu chặt chẽ vào những sự vật mà mình đã cấu tạo nắm bắt được, chúng ta chỉ buông thả chúng ra, sau khi trút hơi thở cuối cùng. Nói cho đúng, không phải đến phút cuối cùng, chúng ta mới chịu buông thả mọi vật, chúng ta vẫn cứ muốn nắm giữ chúng mãi, nhưng chính chúng đã rời bỏ chúng ta mà đi.
Suốt đời chúng ta vẫn lặp đi lặp lại mãi, cái cử chỉ nắm bắt giữ gìn ấy, và suốt đời biết bao nhiêu lần, chúng ta đã đau khổ, thất vọng, vì mọi sự vật ở đời, không bao giờ chiều theo ý muốn của chúng ta, mà chịu ở yên một chỗ.
Thật thế, một đời của chúng ta, đã chứng kiến biết bao sự thăng trầm, vinh nhục, giàu nghèo, sang hèn, tiếp tục in ra trước mắt.
Bao nhiêu người trước đây, nào dinh thự nguy nga, nào ruộng vườn cò bay thẳng cánh, thế mà sau một cơn binh lửa, sự nghiệp bỗng tan tành như mây khói.
Bao nhiêu người quyền cao chức trọng, thế mà một phút sa cơ thất thế, bỗng trở thành những kẻ tha phương cầu thực, hay vướng cảnh tù đày.
Sự Vô thường đã sờ sờ trước mắt, thế mà có biết bao nhiêu người vẫn chưa tỉnh ngộ, cứ đeo đuổi bám víu vào những cái hào nhoáng nhất thời ấy. Kẻ bán tước, người mua quan, kẻ tham danh, người ham lợi, gây biết bao trò cười cho khách bàng quan, và bày ra lắm cảnh nhọc nhằn cho người trong cuộc.
Có người nói rằng! Nếu nói tất cả đều vô thường, phải chăng vô tình gieo vào lòng mọi người, những quan niệm chán đời thối chí.  Vì sự vật đã vô thường, thì không nên làm gì cả, có siêng năng hoạt động, tạo nên sự nghiệp, rồi cũng không đi đến đâu cả. Tro bụi, con người sẽ trở thành tro bụi hay sao?            
Xin thưa! Nói lên sự Vô thường là để chỉ rõ mặt trái của cuộc đời, để đoạn trừ những sự mê lầm, lòng ham muốn, đồng thời ngăn chặn những người chạy theo vật dục, để rồi phải khổ đau, mà bị đọa lạc mãi trong bể khổ trầm luân.
Nói tóm lại, Vô thường là một định luật chi phối tất cả sự vật, từ bản thân cho đến mọi hoàn cảnh. Biết được vô thường, ta sẽ giữ được bình tỉnh thản nhiên, trước cảnh đổi thay bất ngờ, hay trước cảnh ân ái chia ly, biết được vô thường, chúng ta mới dám hy sinh tài sản bản thân để phục vụ cho tha nhân, biết được vô thường, chúng ta mới không còn mê luyến với những thú vui tạm bợ, giả trá, để rồi phải đau khổ vì chúng.
Thật ra, cái bản tánh chơn thật, sáng suốt, vẫn luôn ở trong chúng ta, nhưng nó nằm bên trong cái lớp giả dối, tạm bợ vô thường của cõi đời nầy, nên chúng ta không thể thấy được. Khi chúng ta cương quyết gạt bỏ cái vỏ giả dối ấy, tức thì chúng sẽ hiện ra, lúc đó chúng ta mới thấy và hiểu được cái hạnh phúc chân chính, cái giá trị đích thực  của con người ở trên cỏi đời này.

CTS Hà Vũ Băng
   
   
« Sửa lần cuối: Tháng Bảy 17, 2016, 10:02:43 PM gửi bởi Admin » Logged
Trang: [1]
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.2 | SMF © 2006, Simple Machines LLC

Design & Content © Qui Nguyên - Châu Ðạo California
Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM