*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.
Hay bạn đã đăng ký nhưng quên mất email kích hoạt tài khoản?
Tháng Mười 22, 2017, 06:35:19 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: [1]
  In  
Tác giả Chủ đề: CHUYỆN MỘT ĐÀN CHIÊN  (Đọc 2292 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
KhamPham
Global Moderator
Hero Member
*****
Offline Offline

Bài viết: 763


« vào lúc: Tháng Ba 06, 2010, 07:16:24 PM »

CHUYỆN MỘT ĐÀN CHIÊN

PHẠM THỊ KIM TUYẾN


Chuyện kể rằng: Trên cánh đồng cỏ mênh mông, vào một buổi sáng đẹp trời, Ông chủ gọi cả đàn chiên đến quanh ông rồi chỉ tay vào người đàn ông đứng bên cạnh rồi bảo:
Nầy các con, hãy nghe lời ta dặn: “ Đây là mục tử của ta, người sẽ chăm sóc các con trên thảo nguyên nầy. Khi chiều đến, người sẽ là kẻ dìu dắt, dẫn bước các con không lạc lối trên bước đường về.. Các con hãy lắng nghe tiếng còi, hãy nhìn theo hướng gậy vững bước mà đi.”

Dựa lưng dưới gốc cây đa già, mục tử ngồi nghêu ngao hát vu vơ… Thỉnh thoảng phóng tầm mắt ra xa trông chừng đàn chiên nhỏ đang miệt mài gậm cỏ, đôi lúc chúng cũng sừng sộ nhau, xoắn lấy nhau, ấu đả và chỉ cần một hồi còi của anh dội tới, chúng lập tức dừng ngay.
Ai bảo chăn chiên là khó?  Có gì đâu! Chàng mục tử tự mãn mĩm cười.
Chiều đến! chàng mục tử thổi vang một hồi còi, tập họp cả đàn chiên, rồi vung tay múa gậy, dẫn đầu theo lối mòn thẳng tiến dưới cái nắng dịu êm của trời tà.
Nhưng mục tử bỗng dừng chân nghe ngóng. Anh cảm nhận đâu đây một mùi hương quyến rũ lạ thường. Ô kìa ! Bên trái dưới chân đồi là một rừng hoa đầy hương sắc, phong cảnh hữu tình!
Một sự thôi thúc gọi mời dấy lên trong lòng, anh chợt nhớ lời dặn dò của Ông chủ đàn chiên: “ Anh phải nhớ hướng ta dạy mà đi, đừng ngó ngang liếc dọc cũng chẳng quẹo, chẳng quanh… Bởi hai bên là bẫy rập, là thú dữ rình mò rất nguy hiểm cho đàn chiên của ta.”
Lương tâm dằn xé. Rẽ qua! Không rẽ! Rẽ! Không! Không! Nhưng rồi nỗi thèm muốn khát khao hưởng thụ của bản ngã bung lên che mờ lý trí, quên mất bổn phận phải làm. Mục tử thổi lên một tín hiệu đổi đường. Đàn chiên giật mình rộn lên ngơ ngác, phân vân khi nhìn chiếc gậy quét sang hướng trái.
- Anh ơi! Không phải đường ấy đâu! Chúng ta theo lối thẳng cơ mà !
Mục tử tự tin cười tít mắt:
- Chúng mầy đúng là một lũ cừu non! Đường nào mà chẳng về tới đích. Nào ! hãy nhìn xem, kỳ hoa dị thảo đang thơm lừng chào đón. Hãy theo ta! Một hướng đạo tuyệt vời đây nhé!
Rồi hắn dõng dạc rẽ ngang.
Đàn chiên nhốn nháo luận bàn, thậm chí đấu khẩu nhau kịch liệt và lăng xăng chạy tới, chạy lui tìm bạn đồng minh…Cuối cùng đàn tan, xẻ nhóm.
Nhóm I:
- Các bạn ơi! Liệu có tin vào mục tử không?
- Vui tớ cũng ham vui, mà sao cứ sờ sợ thế nào.
- Ừ, Ông chủ há đã từng nhắc chở chúng mình đừng ham cỏ lạ. Đằng sau những chồm cỏ xanh mơn mởn luôn là những bẫy rập khó lường.
- Nếu mình lạc lối chẳng thể về chuồng kịp tối nay, chắc là bị quở…..
Chiên đầu nhóm bắt đầu nổi cáu:
- Nầy! Không đi thì cút bên nớ! Đừng có chần chờ. Mục tử là người Ông chủ tin tưởng giao cho trách nhiệm . Lỡ có bề gì anh ấy lãnh đủ, mình có tội chi.
Nhóm II:
- Thiệt là buồn! Đang đông đủ, vui vầy tự dưng giờ lẻ bạn.
- Tớ sợ các bạn ấy lại ham vui quên mất đường về.
- Thôi nào các bạn! Mình cũng phải nhanh chân kẻo trễ. Chiều dần tắt rồi. Phải đi trong đêm chắc phải nhiều khó khăn lắm đấy. Thiếu đôi mắt sáng của mục tử, chẳng có tiếng còi hiệu của người. Chúng ta hãy nương tựa vào nhau, che chở cho nhau. Nào! Hãy cùng sát cánh nhau hát vang bài hát kết đoàn mạnh mẽ cho thú dữ tránh xa ta.
Nhóm III:
- Tôi ghét mục tử cùng đám a dua, điên khùng. Tớ cũng không thích theo chân bọn đối đầu.
- Ừ tớ cũng thế ! Chúng ta đâu phải là những kẻ u mê để lao theo anh chàng hướng đạo lêu lỏng, nhưng chúng ta cũng đâu phải là kẻ ngờ nghệch để cho mấy con chiên kiêu ngạo kia xỏ mũi dẫn đường. Bọn hắn là chiên, ta cũng là chiên, nào chắc ai giỏi hơn ai!
- Tớ thì không quá khích đâu, tớ ở thế trung dung, bên nào cũng là bạn, chung chủ, chung chuồng… Thôi không có người dẫn đường, tớ sợ lắm! Tớ sẽ ngồi đợi tại ngã ba nầy, đợi cho đến lúc Ông chủ sai người đến đón.

Hoàng hôn lịm tắt!
Ông chủ lọ mọ ra thăm các chuồng chiên. Ôi ! Cả một chuồng chiên trống rỗng! Bao nỗi lo ùn đến. Thân già lần ra cổng, nhóng mắt đợi mong.
Đêm về đã lâu, mục tử đâu chẳng thấy, còn đàn chiên biệt tăm vẫn cứ biệt tăm! Ông chủ lặng người , ôm lấy ngực, một nỗi đau cào xé, tím gan.
Lại một cuộc tìm kiếm, Ông cho người thắp đuốc lần trong đêm tối đi khắp các nẻo đường nhặt nhạnh những con chiên xiêu vẹo, đầy thương tích đang lê lết tìm về.
Người chăn chiên đánh rơi bổn phận vì lòng tư kỷ, còn kéo theo một đoàn chiên ngây thơ lạc lối. Phần đoàn chiên không người chăn dắt do lòng đố kỵ, do thiếu niềm tin, không biết hợp quần  để trên đường dài cô độc phải chịu vùi dập với gió mưa, giá rét và thú dữ rập rình!

PHẠM KIM TUYẾN
Logged
Trang: [1]
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.2 | SMF © 2006, Simple Machines LLC

Design & Content © Qui Nguyên - Châu Ðạo California
Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM