*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.
Hay bạn đã đăng ký nhưng quên mất email kích hoạt tài khoản?
Tháng Tám 22, 2017, 12:18:32 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: [1]
  In  
Tác giả Chủ đề: LƯƠNG Y NHƯ TỪ MẪU  (Đọc 2632 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
KhamPham
Global Moderator
Hero Member
*****
Offline Offline

Bài viết: 758


« vào lúc: Tháng Mười Một 18, 2011, 10:16:13 AM »

                              LƯƠNG Y NHƯ TỪ MẪU
                            HỒ THỊ ĐẬM

Trong văn chương nhân loại có biết bao áng văn tuyệt tác ca tụng người mẹ.  Nói đến lòng mẹ là nói đến những gì thiêng liêng cao cả.  Sự hy sinh của những bà mẹ dành cho con kể sao cho xiết!  Nhiều bản nhạc Việt Nam đã ví lòng mẹ như biển cả bao la, như bóng mát che chở con, như dòng suối ngọt ngào, như ánh đuốc soi đường cho con không lạc lối.  Cả loài vật, con mẹ vẫn là điểm tựa cho con, sẵn sàng chiến đấu bất kể hiểm nguy để cứu con thoát nạn.  Thương thay bé Thi không được hưởng tình cảm cao quí của người mẹ, cháu bị bỏ rơi trong bệnh viện Tây Ninh khi bé chưa tròn hai tuổi.
                Cháu nhập viện hơn một tuần nay.  Biến chứng của bệnh sởi (ban đỏ) làm bé bị viêm giác mạc và đi tiêu chảy dữ dội.  Vì kém hiểu biết, thấy con càng đi tiêu chảy, mẹ Thi cang hạn chế cho con ăn uống.  Bé bị mất nước trầm trọng và suy dinh dưỡng.  Cơ thể cháu chỉ còn da bọc xương, mắt sâu hoắm, đôi má hóp, trông thật thảm thương!
Khoảng mười giờ đêm, trong phòng nhi của bệnh viện, đâu đó đều yên lặng, cô y tá cũng vào phòng trực chợp mắt độ nửa giờ.  Bỗng bé Thi khóc, thường khi bé chỉ khóc vài tiếng là có mẹ dỗ dành ngay.  Lần nầy bé khóc đã lâu, vẫn không có mẹ đến, khiến bà mẹ nuôi con ở giường kế cận thức giấc.  Bà ngỡ rằng mẹ Thi đi vệ sinh, bà thế mẹ Thi đến ru dỗ bé.  Nghe tiếng lạ, không phải giọng nói thân thương của mẹ, bé Thi càng khóc, giọng khóc khàn khàn như không còn đủ sức khóc.  Thân thể cháu khô đét như con khô, tay chân như cọng que đang cố sức cựa quậy, mặt khô nhăn như cụ già chín mươi, đôi mắt bụp, yếu ớt ngó quanh tìm gương mặt mến yêu của mẹ.  Cô y tá nghe bé khóc lâu cũng thức giấc phụ dỗ bé, nào cho bé bú sữa, cho uống nước nhưng bé vẫn khóc đòi mẹ.  Suốt đêm đó, lúc bé mệt lã bé mới nín khóc.  Đến sáng hôm sau vẫn không thấy mặt mẹ Thi, rõ ràng bà mẹ đã trốn khỏi bệnh viện! 
Tin bà mẹ bỏ rơi con đang cơn bệnh quằn quại, được lan truyền rất nhanh, đến các phân khoa khác trong bệnh viện.  Người ta có cơ hội bàn tán xôn xao.  Ai ai cũng gay gắt lên án bà mẹ bất lương, đã hành động một cách nhẫn tâm, đáng nguyền rủa.  Họ còn phê phán:  “Rồi đây bà ấy sẽ nhận hậu quả xấu và hối hận suốt đời.”  Có một bà tỏ ra rõ chuyện hơn, nói:
-Tôi nghe cô y tá khoa nhi bảo bà này nghèo túng lắm.  Mấy hôm trước bà ta khóc sướt mướt vì bác sĩ ra toa mà bà không có tiền mua thuốc cho con!
Ngừng một lát bà nói tiếp:
- Cô y tá còn cho biết, hôm nhập viện đến nay, chỉ có một mình bà ấy chăm sóc con.  Nghe đâu cha bé Thi theo vợ bé, bỏ vợ con vất vả.  Một mình bà mẹ phải nuôi ba đứa con nhỏ dạy.  Các bà có biết không, mấy cô y tá cũng không dư dả gì, nhưng trước tình cảnh đáng thương, các cô sẵn sàng chung góp tiền mua thuốc cho thằng bé đấy.
Nghe sự việc, nhiều người khác cùng bày tỏ cách suy nghĩ của mình, một bà góp ý:
- Sáng nay nhân lúc ra ngoài mua cháo, tôi nghe ông gác cổng nói với người bạn: “Lúc chín giờ tối hôm qua, tôi thấy một người đàn bà dáng thật tiều tụy, quần áo xốc xếch, đứng trước cổng bệnh viện khóc sướt mướt.  Khóc một hồi bà rời khỏi cổng, bước được mấy bước bà đứng lại khóc tiếp, khóc một hồi mới bỏ đi luôn.  Tôi ngỡ con bà chết, nào ngờ đó là giây phút bà đứt ruột bỏ con!”
Nói xong, bà ta kết luận:
-Có thể bà ấy gặp hoàn cảnh khó khăn, bị xô vào bước đường cùn, không có lối thoát nên bà ấy mới hành động điên rồ, đáng trách như thế.
Một bà lớn tuổi hơn không đồng ý, lên tiếng phản đối:
-  “Lìa chết chớ ai lìa sống”.  Tôi không tha thứ hạng đàn bà vô lương tâm như vậy.  Đã là mẹ thì không thể bỏ con, nhất là khi con bệnh nặng.
Một bà khác cũng dự phần:
-Bà làm quan tòa, kết án tán tội nhân mà không để có luật sư bào chữa là không đúng, không công bằng.  Mỗi người có một hoàn cảnh mà người khác không thể nào biết được đâu. 
Mặc ai bàn ra, tán vào, riêng bác sĩ Phú, một bác sĩ trẻ, chuyên trị  bệnh mắt ở bệnh viện, đang theo dõi trị liệu cho bé Thi, trầm ngâm suy nghĩ:
- Chẳng bao lâu người ta sẽ đưa Thi vào cô nhi viện.  Tuy bé không còn đi tiêu chảy, nhưng cháu suy dinh dưỡng nặng, ít sức đề kháng, dễ lây nhiễm những bệnh nguy hiểm khác.
Hình ảnh đứa bé đáng thương in mãi trong đầu, khiến ông bâng khuâng.
-Nếu không có người săn sóc kỹ, thiếu sự đặc biệt quan tâm chữa trị, có thể bé bị mù lòa vĩnh viễn.  Suốt đời sẽ không nhìn thấy gì, không phân biệt màu sắc, ngày đêm.  Cuộc đời sẽ bị chìm đắm trong cõi tối tăm, chịu biết bao thiệt thòi.
Rồi bác sĩ có ý nghĩ:
-Ta sẽ lên xin phép bác sĩ trưởng bệnh viện, đem bé Thi về làm con nuôi, cố chăm sóc, chữa trị để cháu thoát khỏi cảnh mù lòa.
 
Hẳn nhiên ông đã đắn đo cân nhắc theo tâm trạng của một bác sĩ mới hành nghề được hai năm.  Tục ngữ nói: “Trẻ cậy cha, già cậy con.”  Nghĩ thẹn cho mình, ra trường ngành y, vì gặp lúc giao thời, đồng lương quá khiêm nhường nên chẳng giúp ích được gì cho cha mẹ.  Là con trưởng trong gia đình có bảy người con, đáng lý mình phải phụ cha mẹ nuôi các em mới đúng.  Bây giờ đem bé Thi về để nhờ mẹ chăm sóc, quả là làm tăng thêm gánh nặng cho gia đình.  Cân nhắc mãi, cuối cùng lòng thương bệnh nhân và lòng thương một đứa bé bơ vơ đang lăm bệnh vẫn trội hơn.  Ông tự nhủ:
 -Mẹ là người nhân từ, các em đứa nào cũng ngoan ngoãn, siêng năng.  Mình sẽ động viên các em mỗi người hy sinh một chút thì giờ, giúp mẹ chăm sóc bé Thi, chắc rằng mẹ và các em cũng vui lòng.Nghĩ như vậy, ông quyết định lên trình bày với bác sĩ giám đốc bệnh viện. Ông còn cho biết thêm:
- Tôi xin đem cháu về chăm sóc, điều trị ngoại trú.  Một thời gian sau, nếu mẹ cháu trở lại, muốn nuôi dưỡng cháu, tôi sẵn sàng giao cháu cho người mẹ không cần hoàn trả tiền thuốc và công nuôi dưỡng đâu.  Tình mẫu tử thiêng liêng mà!  Trường hợp mẹ cháu không đến, tôi sẽ là cha nuôi của cháu vậy.
Sau khi nghe bác sĩ Phú trình bày, ông giám đốc có phần ngạc nhiên, ông hỏi kỹ lại.
- Anh nói gì? Anh có điên không? Anh muốn mang thằng bé bị bỏ rơi về làm con nuôi trong lúc còn độc thân?  Muốn nuôi con nuôi sao không vào cô nhi viện xin đứa khỏe mạnh, kháu khỉnh về nuôi, mà lại chọn một bệnh nhân có nguy cơ hỏng mắt như vậy?Ông giám đốc đứng dậy, đi lại gần bác sĩ Phú, vỗ vai nhân viên mình, nói khẽ:
- Anh có suy nghĩ kỹ chưa? Tại sao phải chịu cảnh “Ách giữa đàng mang vào cổ?”
- Thưa bác sĩ giám đốc, tôi không điên đâu, tôi vẫn tỉnh táo.  Tôi chỉ thấy tội nghiệp và thương đứa bé quá!
Ông giám đốc thấy mình xúc động mạnh, vui vẻ nói:
- Tôi khâm phục anh quá.  Anh thật xứng đáng với câu: “Lương y như từ mẫu”.  Tôi sẽ ký giấy xuất viện cho bé Thi và chứng nhận anh là người đỡ đầu cho bé, sau đó tôi sẽ trình với công an việc nầy.
Chiều hôm đó, người ta thấy một thanh niên trẻ, bế một em bé được trùm khăn kín mít, chỉ chừa ra ngoài cái gương mặt gầy đét, xanh xao, tay kia nắm chặt tay lái xe đạp đi về hướng Cao xá.
Một năm trôi qua thật nhanh, gia đình bà chủ bán tạp hóa ở cao xá, một gia đình nhân hậu, đã âm thầm chịu bao vất vả để có được đứa bé tròn trĩnh, dễ thương.  Bé đang nô đùa ngoài sân, bổng bé reo mừng, la to: “Bố về! Bố về!”  Người thanh niên vội dựng xe đạp, bế bé lên trong vòng tay yêu mến.  Trông hai bố con họ thật hạnh phúc.
 
                                                                                                                               

Logged
Trang: [1]
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.2 | SMF © 2006, Simple Machines LLC

Design & Content © Qui Nguyên - Châu Ðạo California
Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM