*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.
Hay bạn đã đăng ký nhưng quên mất email kích hoạt tài khoản?
Tháng Mười 23, 2017, 03:46:33 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: [1]
  In  
Tác giả Chủ đề: BÀI PHÁT BIỂU CẢM TƯỞNG CỦA HIỀN TÀI PHẠM VĂN KHẢM  (Đọc 2324 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
KhamPham
Global Moderator
Hero Member
*****
Offline Offline

Bài viết: 763


« vào lúc: Tháng Một 18, 2014, 06:26:33 PM »

          BẾ MẠC ĐẠI LỄ RƯỚC PHẬT NGỌC HÒA BÌNH THẾ GIỚI
              TẠI TỔ ĐÌNH MINH ĐĂNG QUANG
                   THÀNH PHỐ SANTA ANA
                    Ngày 19 tháng 1 năm 2014
            BÀI PHÁT BIỂU CẢM TƯỞNG CỦA HIỀN TÀI PHẠM VĂN KHẢM
           QUYỀN CHỦ TRƯỞNG CƠ QUAN ĐẠI DIỆN CAO ĐÀI HẢI NGOẠI

                        Kính thưa:

      Hoà Thượng Thích Minh Tuyên Trưởng BTC Đại Lễ Rước Phật Ngọc Hòa Bình Thế Giới
      Quí vị Lãnh Đạo Tinh Thần các Tôn Giáo, Chư Hòa Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức Tăng Ni
 Phật Tử
      Quí Quan Khách và Quí Đồng Hương,

      Kính thưa Chư liệt vị,
   Thay mặt Cơ Quan Đại Diện Cao Đài Hải Ngoại, chúng tôi thành kính ngưỡng mộ công đức của Hòa Thương Thích Minh Tuyên cùng Chư Tôn giáo phẩm, và Quí Phật Tử Tổ Đình Minh Đăng Quang đã suốt nửa tháng, thành tâm tụng niệm và cầu nguyện hòa bình cho Thế giới, trong đó còn có sự hiệp tâm của những người hằng quan tâm đến sự an nguy của cả Cộng Đồng Nhơn Loại đang chung sống trên quả địa cầu nầy.
   Hôm nay, ngày kết thúc Đại Lễ, chúng tôi tin chắc những lời cầu nguyện thiết tha, hòa với những thời kinh tụng niệm suốt thời gian dài nầy, sẽ thấu tận Bạch Ngọc Kinh và được sự chứng giám. Tuy nhiên, hòa bình sẽ đến sớm hay muộn, thiết tưởng còn tùy thuộc vào cái nhân mà loài người đã và đang gieo.
   Thật vậy, nếu tất cả nhơn loại cùng một dạ thương yêu nhau, tức là gieo cái nhân lành thì thế giới nào mà chẳng hòa bình, nước nhà nào không thịnh trị? Và biết thương yêu nhau thì sự cạnh tranh, xâu xé …còn đâu mà sanh ra được?
   Ngược lại, nếu loài người không biết thương nhau thì con người không còn đúng nghĩa là con người ! Đó là gieo nhân xấu, Vậy thì nước nào mà không mất, nhà nào mà không tan, tôn giáo nào mà không suy, đạo đức xã hội nào mà không đồi bại?
   Biết đó là hệ quả tất yếu, rồi nhìn lại hiện tình thế giới hiện nay: Họa Âu, tai Á ngày đêm liên tục xảy ra! hiểm họa nhơn loại tự tiêu diệt lẫn nhau phô diễn rõ ràng trước mắt!
   Vậy các tôn giáo, với sứ mạng phổ độ chúng sanh, cải thời cứu thế…giờ phải làm gì?
Nho giáo đã từng lấy hai chữ NHƠN ÁI làm trọng, Phật giáo thì chủ trương TỪ BI, BÁC ÁI, Thiên Chúa giáo thì đề cao tinh thần XÃ KỶ, ÁI NHƠN để cứu thế…Tất cà đều tập trung vào hai chữ THƯƠNG YÊU. Nhưng mãi đến ngày nay, thực sự chưa thấy đóa hoa thương yêu hé nở..mà chỉ thấy sự phân hóa trầm trọng… các tôn giáo phân hóa nhau, ngay cả chính nội bộ của một tôn giáo cũng bị phân hóa…Đó, nếu không nói sự thương yêu  ở các tôn giáo bị èo ọt thì còn danh từ nào khác có thể thay thế được?
Tại sao con người từ trong cửa Đạo cho đến ngoài xã hội không đích thực thương yêu nhau? Có thể nói một cách tổng quát là không đồng quan điểm.
Làm thế nào san bằng các dị biệt nầy? Đó là vấn đề mà ngày nay nhân loại muốn tìm lấy một lối thoát: Căn bản là đức tin, là tôn giáo, là chủng tộc…là một sự hiệp nhứt hài hòa, thuận thảo. Rõ ràng nhứt là niềm mơ ước toàn cầu hóa mọi lãnh vực.
Tôn giáo tạo được toàn khối thương yêu, mới rao giảng được hòa bình.
Tôn giáo thể hiện rõ nét Luật Thương Yêu và Quyền Công Chánh thì sẽ lập được đời Thánh Đức cho toàn cả nhơn loại.
Trên con đường tìm kiếm đáp số thích nghi cho nền hòa bình, mà quí vị đang chất chứa bao suy tư trong buổi hội luận hôm nay, chúng tôi hi vọng quí vị sẽ thích thú ghi nhận những dữ kiện sau đây với mong góp phần nào trong công cuộc tìm kiếm của mình.
Thoạt tiên, đến với Tổ Đình Minh Đăng Quang, chúng tôi rất hân hoan khi đọc thấy những dòng chữ in đậm nét trên Văn Bản Đại Lễ Kỷ Niệm lần thứ 56 ngày khai đạo của Đức Minh Đăng Quang  như sau:
Ngài nói: “Đạo là con đường đưa đến chân lý chớ không có tên riêng đạo gì cả, cái tên gọi chỉ là giả danh, tạm gọi mà thôi.
Chúng tôi tuy mang hình thức danh xưng là Đạo Phật, nhưng vẫn biết đó chỉ là phương tiện , là tên gọi tạm , chớ không bị mắc kẹt, cố chấp, chết cứng trong cái tiếng Phật hay cái chữ Đạo Phật.”
Sau đó, dòng suối liên tưởng dẫn chúng tôi nghĩ đến lời tuyên bố của Vua Trần Thái Tôn  ( 1217-1277):
Khi chưa tỏ thì người đời còn lầm lẫn, phân biệt Tam giáo, lúc đạt tới gốc rồi thì chỉ ngộ một tâm”
Và đặc biệt hơn nữa, chính Đức Khổng Tử cũng khẳng định rằng:
            Tam giáo từ xưa vốn một nhà,
            Người sau lầm tưởng, vọng chia ba.
                                                Minh tâm may hiểu đường chơn giả,
            Mẫn tánh mới thông nẽo chánh tà.
            Thích, Đạo tỷ như hành bộ khách,
            Nền Nho ví tợ chiếc đò qua,
            Muôn ngàn kinh kệ do nơi chữ,
            Tam giáo từ xưa vốn một nhà.
   Ngoài ra Đức Chí Tôn khi khai sáng nền tân tôn giáo Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ vào năm 1926 tại Việt Nam, Ngài đã giáng cơ dạy rằng:
   Vốn từ trướcThầy đã lập ra Ngũ Chi Đại Đạo là: Nhơn Đạo, Thần Đạo, Thánh Đạo, Tiên Đạo và Phật Đạo. Tuỳ theo phong hóa của nhơn loại mà gầy chánh giáo, là vì khi trước Càn vô đắc khán, Khôn vô đắc duyệt, thì nhơn loại duy có hành Đạo nội tư phương của mình mà thôi.
   Còn nay, nhơn loại đã hiệp đồng, Càn Khôn dĩ tận thức thì lại bị phần nhiều các Đạo ấy mà nhơn loại nghịch lẫn nhau nên Thầy mới nhứt định qui nguyên các các nền tôn giáo ấy về một mối.
   Vậy đạo Cao Đài là mối đạo cho tất cả, một đường đi chứa đựng tất cả. Nó không phải là một con đường trong số những con đường mà là danh xưng chung cho tất cả các con đường ấy.
   Nói khác đi, tất cả các Đạo đều từ một gốc, do một Đấng hoặc hóa than của Đấng ấy khai sinh ra và gọi chung là Đấng Tạo Hóa, đã tạo ra Càn Khôn Vũ Trụ và cả Chúng Sanh.
   Điều nầy chính Ngài đã giáng cơ ngày 7 tháng 4 năm 1926  khẳng định rõ là:
Nhiên Đăng Cổ Phật thị ngã
Thích Ca Mâu Ni thị ngã,
Thái Thượng Nguơn Thỉ thị ngã,
Kim viết Cao Đài.
   Vậy Đấng Cao Đài, là Đấng Chí Tôn, là Đấng Cha Lành của toàn nhơn loại,  là giáo chủ Đạo Cao Đài, khai đạo với tôn chỉ: Tam Giáo Qui Nguyên, Ngũ Chi Phục Nhứt.
   Đây là thời kỳ Qui Nguên Tam giáo, như trước đây với Tam giáo Đồng Nguyên dưới các triều đại: Đinh, Lê, Lý, Trần…đã đem lại sự thanh bình, thịnh trị cho đất nước.
   Luận cổ, suy kim, từ Đồng Nguyên đến Qui Nguyên, thiết tưởng chúng ta có thể đặt một niềm tin vào con đường đi tìm kiếm nền hòa bình cho nhơn loại qua những lời giáo đạo của Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế khi mở nền tân tôn giáo tại Việt Nam.
Xin được mời chư liệt vị hãy mở một cuộc hành trình vào tôn giáo Cao Đài, và trước khi bước qua cổng vào Toà Thánh hoặc bất cứ Thánh Thất nào, chư liệt vị đều nhìn thấy hai câu liễn đối và hãy coi đó như là thứ hành trang dẫn vào con đường tìm tới Hòa Bình.
CAO THƯỢNG CHÍ TÔN ĐẠI ĐẠO HÒA BÌNH DÂN CHỦ MỤC.
ĐÀI TIỀN SÙNG BÁI TAM KỲ CỘNG HƯỞNG TỰ DO QUYỀN
   Trên đây không phải là những lời truyền đạo, mà là những lời kêu gọi với sứ mạng truyền đạt thông điệp Hòa Bình của Đức Chí Tôn đến tận mọi người qua giáo lý Cao Đài.
   Cầu xin Ơn Trên ban cho nhơn loại vui sống chan hòa trong luật Thương Yêu và quyền Công Chánh để đem lại nền hòa bình vĩnh viễn trên quả Địa cầu nầy.
   Nam Mô Cao Đài Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát.
   Trân trọng kính chào chư liệt vị.
   
   




   
   
Logged
Trang: [1]
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.2 | SMF © 2006, Simple Machines LLC

Design & Content © Qui Nguyên - Châu Ðạo California
Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM