*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.
Hay bạn đã đăng ký nhưng quên mất email kích hoạt tài khoản?
Tháng Sáu 23, 2017, 01:44:52 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: [1]
  In  
Tác giả Chủ đề: TẠI SAO NGÀI NGÔ VĂN CHIÊU TỪ NGÔI GIÁO TÔNG.  (Đọc 2150 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
KhamPham
Global Moderator
Hero Member
*****
Offline Offline

Bài viết: 758


« vào lúc: Tháng Hai 06, 2014, 07:19:22 PM »

TẠI SAO NGÀI NGÔ VĂN CHIÊU TỪ NGÔI GIÁO TÔNG.


Mầm móng của hiện tượng chi phái khởi từ nguyên lý huyền linh cơ bút,chìu theo thị hiếu cá nhân của người thọ giáo,để un đúc nơi lòng họ đức tin ban đầu vào quyền lực thiêng liêng của thế giới vô hình,đang dẫn dắt họ hướng về mục đích tu hành . Mỗi lần tác động để thay đổi một góc độ nào đó của Nhân Sinh quan là một thử thách,một bước tiến bộ,một hình thức khai mở tâm trí ,thì trạng thái tinh thần của người tu học có thể ở vào một trong ba trường hợp sau đây:
- Hoặc tiếp thu Thánh ý của Thiêng Liêng mà sửa mình cho kịp bước sự dìu dắt của ơn trên.
- Hoặc đối kháng hẳn lại,mất đức tin vào sự dìu dẫn đổi mới này và cố bám vào nếp tư duy hiện có như là một bảo đảm cho niềm phúc lạc, một chứng minh cho chân lý hiểu được.
- Hoặc lưng chừng nữa tin, nữa ngờ, hành động không có gì rõ rệt,một thái độ lấp lững Thiền môn.

Chúng ta hãy lấy một thí dụ về biến cố về khúc quanh trong tư tưởng nhơn loại,chung quanh vấn đề quả đất và mặt trời,vào khoản đầu thế kỷ thứ 17 sau khi ông Galiléo đã chế tạo thành công một viễn vọng kính,có tầm nhìn xa,Ông kết luận mặt trời đứng yên một chổ ,quả dất tròn như quả cam và quay xung quanh mặt trời và tự xoay tròn trên mình nó,tạo ra hiện tượng ngày đêm.

Dòng tư tưởng của nhơn loại trước đó căn cứ vào những gì mắt thấy tai nghe thì bầu trời như cái vung úp xuống,mặt đất phẳng có chổ giáp mối nơi chân trời,mặt trời mọc ở phương Dông ,di chuyển và lặn ở phương Tây. Khi Galileo công bố một điều mới lạ về chân lý trái ngược với quan niệm thông thường của quần chúng ,thì thái độ của nhân loại chia ra làm ba hạng người,một hạng tin theo, một hạng chống đối và một hạng lưng chừng.

Thượng Dế đã tác động trên tinh thần của nhà Bác học Galiléo,để Ông dìu dắt nhân loại giác ngộ,nhận định cho đúng hình ảnh của vũ trụ như thế nào là một bước tiến trong đời sống trí tuệ của nhơn loại,thế nhưng vẫn có một phần người từ chối tư tưởng mới nầy và họ sống một cách thật tình rằng chống đối tư tưởng Galiléo là một hành vi Đạo đức,bảo vệ chân lý mà giác quan con mắt là đầu mối cho ý niệm ấy.

Ngài Ngô Văn Chiêu được Đức Chí Tôn dùng huyền diệu để thu phục đức tin của Ngài dưới nhiều hình thức,để rồi sau đó từ từ dẫn dắt Ngài qua những khúc quanh Tu hành như sau:
1/- Ăn chay 10 ngày mỗi tháng.
2/- Ba năm trường trai.
3/- Chấp nhận gọi Tiên Ông bằng Thầy.
4/- Thờ Thiên Nhãn.
5/- Công phu khổ hạnh,
6/- Chấp nhận làm anh cả trong một nhóm nhỏ bạn đạo chưa thành hình tổ chức Tôn Giáo (vai trò trưởng nhóm).

Sáu biến cố lớn trong cuộc đời Ngài,Ngài đều qua được,tâm thức chuyển biến theo kịp thời lời dạy dỗ của Dức Chí Tôn,hành động thuận theo Thiên ý,nhưng tới khúc quanh chót là phải làm Giáo Tông ,nghĩa là anh cả của toàn thể khối lớn tín đồ Cao Đài đang tổ chức thành hình một Tôn Giáo với đủ mọi thành phần xã hội ,đủ mọi xu hướng chính trị và tâm lý khác nhau vô cùng phức tạp và thường xuyên bị chính quyền Pháp theo dõi,đe dọa về an ninh cá nhân, thì Ngài cương quyết từ chối . Ngài trở lại nếp sinh hoạt tịnh luyện, thiền định mà Đức Chí Tôn đã ban bố đầy đủ ân huệ nhiệm mầu cho Ngài trong giai đoạn trước,và tìm thấy nơi đó là sự bằng an,giải thoát với ý niệm rằng Đạo Cao Đài có phần vô vi do NGài Chưởng Quản,còn phần phổ độ sẽ do nhóm người khác lo liệu cũng được .Ngài không can dự vào.

Ý niệm nầy đã tạo ra thình trạng lưỡng phân quyền pháp của Đức Chí Tôn tại thế ,trong quan niệm tổ chức Đạo Cao Đài,còn gọi là Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ và Ngài Ngô Văn Chiêu,chỉ chịu trách nhiệm trước lịch sử đến mức đó mà thôi. Thế nhưng dòng đời cay nghiệt,nối tiếp theo sau bước đi rẽ lối của Ngài,người ta thấy xuất hiện một dòng tư tưởng mới,chủ trương chia cắt Đạo Cao Đài thành nhiều phái sinh hoạt riêng biệt,tư tưởng nầy lớn mạnh dần với thời gian mà đến nay nữa thế kỷ trôi qua chưa thấy có một giải pháp nào hữu hiệu hàn gắn lại dược thành một khối đoàn kết thương yêu thống nhất.

Quan niệm chia cắt tổ chức Đạo Cao Đài thành hai phần Vô vi và Phổ độ riêng biệt,xuất phát từ lòng người chưa thấu đáo chơn truyền tận độ của Chí Tôn ,nó để lại trong vòng lịch sử Đạo Giáo những dấu vết của sự thiếu hòa hợp. Chưa có một quyền hành nào chia riêng ra được trí tuệ,với hình vóc con người,thì cũng không có Chơn Pháp nào cho phép chia cắt Đạo Cao Đàithành hai phần vô vi và phổ độ hoạt động riêng lẽ.

Nhà truyền giáo làm công việc phổ độchúng sanh không phải là những kịch sĩ trên sân khấu ,đang nhã ra những lời hoa mỹ Đạo đức,từ một nội tâm rỗng tuếch ,và ngược lại người hành công phu tu luyện,cũng không phải là quay mặt vào thế giới nội tâm ,để sống ích kỷ riêng cho mình .
Khi ánh sáng nội tâm tràn đầy chánh Đạo,công phu tu luyện nội tâm gắn liền với phổ độ chúng sanh ,ở một tầng sinh hoạt vi diệu hơn hình thức ,mượn âm thinh sắc tướng để phô diễn chân lý ,dẫn dụ lòng người vào nẽo thiện. Chẳng hạn có trường hợp vận dụng quyền năng tư tưởng ở tầng âm thanh lặng ,để điều chỉnh những hoạt động hữu hình sắp xảy ra cho một cá nhân hay cộng Đồng theo chiều hướng làm thức tỉnh chơn thần của họ ,là một trong nhiều việc mà bậc chân tu giác tánh phải làm ,chớ nào phải ngồi mơ màng ,thả hồn theo mây gió rong chơi gọi là vui hưởng thú thanh nhàn của miền ảo giác tâm linh đang tượng hình trong cỏi pháp giới,khi thần thức vừa tách rời trung khu não ,do một kích động nào đó.

Thượng Đế vô vi nhi dịch sử quần linh ,thì các bậc chơn tu giác tánh cũng đồng lý ấy,nhưng nhỏ bé hơn và thấp thỏi hơn trong quyền pháp mà thôi. Xét trên quan điểm lợi ích thiết thực cho cá nhân ,so sánh hai trạng thái nội tâm ,thì đường lối tu hành tịnh luyện thiền định của Ngài Ngô Văn Chiêu ,trong giai đoạn tiền khai Đạo,được sự nâng đở của Đức Chí Tôn đã đem lại cho Ngài sự bằng thánh thiện hơn là đảm nhiệm vai trò Giáo Tông Đạo Cao Đài có nhiều phiền não trước mắt khó tránh được .

Con đường phổ độ với những phiền não về nhơn tâm và khó khăn về an ninh cá nhân đã làm mất đi sự bằng an trong tâm của Ngài,khiến Ngài mất đức Tin nơi Thánh Giáo của Nhóm Đồng Tử Phạm Công Tắc Cao Quỳnh Cư ,thông công ,đang thúc đẩy Ngài đến chỗ sẽ gặp nhiều phiền não khó khăn . Ngài chọn giải pháp tạ từ Ngôi Giáo Tông ,từ chối lãnh trách nhiệm Anh cả của toàn thể khối tín đồCao Đài đã hình thành một Tôn Giáo,và sống một cách chân thành với sự hiểu biết của trí não Ngài rằng ,con đường Ngài đang chọn như thế là đúng đắn nhất.
Những Ấn chứng nhiệm mầu mà Đức Chí Tôn đã ban bố,để nâng đở đức tin trong khi Ngài công phu khổ hạnh là bằng chứng hùng hồn,để Ngài tin rằng khước từ lời dạy làm Giáo Tông là đi đúng với chơn pháp.
Trạng thái tâm lý nầy,chẳng khác gì một số những người cầm quyền giáo hội Thiên Chúa Giáo vào đầu thế kỷ 17đã chống lại tư tưởng mới của Galiléo về việc quả đất tròn.

Nói tóm lại ,nếu Ngài nhận làm Giáo Tông Đạo Cao Đài,phiền não sẽ đến với Ngài nhiều hơn,bởi phải gánh vác thêm một khối nghiệp lực của chúng sanh trên vai và nếu Ngài hoàn thành được sứ mạng cao cả ấy,y như lời phó thác của Đức Chí Tôn,thì Công đức của Ngài sẽ vinh diệu hơn và Thượng Đế tính nơi Ngài sẽ tõ rạng hơn.

Lời phó thác ấy như sau:
“ Chiêu ! Bữa trước hứa lời truyền Đạo cứu vớt chúng sanh,nay phải y lời mà làm chủ mối Đạo dìu dắt cả môn đệ Ta vào đường Đạo đức ,đến buổi chúng nó thành công ,chẳng nên tháo trút,phải thay mặt Ta mà dạy dỗ chúng nó”.
( trích lịch sử Ngô Văn Chiêu.Phái Chiếu Minh. XB 1962 tr,40).
Và phương cách hành Đạo Đức Chí Tôn buộc Ngài : Dầu cho một đứa trẻ con còn trong bụng Mẹ Ngài cũng phải lo dộ rỗi.
“ Chiêu Kỳ Trung độ dẫn hoài sanh”.

Ngài trở lại vô vi được an nhàn hơn .Ngài từ chối gánh nặng nhơn sanh trên vai và chọn giải pháp nhẹ nhàng hơn thì đương nhiên Thượng Đế tính nơi Ngài ít tõ rạng hơn ,lẽ công bằng của Đấng Hóa Công hiễn nhiên phải vậy. Thượng Đế thống ngự vạn vật hóa dục cả quần sanh,trong khi Giáo Tông chỉ thay mặt Thượng Đế dìu dắt số người làm môn đệ Đức Cao Đài vào đường đạo đức,tức là chịu trách nhiệm trước toàn thể khối tín ngưỡng Cao Đài . Còn Ngài Ngô Văn Chiêu thì không bằng lòng làm như vậy,Ngài chỉ chọn một số môn đệ nào đó mà tư tưởng hợp với Ngài,để độ rỗi gọi là Cơ tuyển độ,tu vô vi.

Nói tóm lại, Ngài không chịu dạy dỗ toàn cả khối môn đệ của Đức Cao Đài như Đức Chí Tôn mong muốn. Ngài chỉ chọn một phần nhỏ trong số nầy để độ rỗi. Việc hành Đạo như thế đương nhiên được nhẹ nhàng hơn. Ngài được Đức Chí Tôn Khải thị huyền linh Thiên Nhãn trước tiên ban bố cho Ngài nhiều ấn chứng linh hiễn trong công phu tu luyện,dạy Ngài phải làm anh cả trong nhóm bạn Đạo(Vai trò trưởng nhóm).

Tất cả những diễn tiến ấy là để chuẩn bị tư tưởng cho Ngài sẳn sàng đảm nhận trách nhiệm làm Giáo Tông Đạo Cao Đài. Thế nhưng Ngài chỉ dừng lại ở mức tu chơn mà thôi. Vì những lý do đã dẫn giải như trên . Ngài đã hiểu lý Đạo như thế ,Ngài hành động như thế một cách chân thành và sự thành công trong đời tu hành của Ngài đến mức đó.
Người đời sau trong môn phái của Ngài và một số Chi Phái có khuynh hướng muốn tôn vinh Ngài lên thành một nhân vật vẹn toàn trong lịch sử Đạo Cao Đài,nên đã giải thích một cách gượng ép khúc quanh lịch sử này với nhiều lý giải khác nhau.

Hiền Tài Nguyễn Long Thành.
Logged
Trang: [1]
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.2 | SMF © 2006, Simple Machines LLC

Design & Content © Qui Nguyên - Châu Ðạo California
Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM